Tôi đã ước một điều
Tôi từng rất yêu Đà Nẵng, nơi chứng kiến sự trưởng thành tâm lý của tôi, bằng nhiều niềm vui và nỗi buồn.
Nhưng, rạng sáng một ngày vào 4 năm trước, trên chuyến xe vào Đà Nẵng, tôi tựa đầu vào ghế, mắt nhìn ra khung cảnh đường phố vô cùng quen thuộc, lòng không cảm xúc. Tôi kéo tấm rèm lại và nhắm mắt. Có lẽ những rạn nứt khiến tôi chẳng còn chút cảm xúc khi đến hay rời Đà Nẵng.
Thật bất ngờ, tháng 6 vừa rồi, khi tôi đặt chân xuống Đà Nẵng, lòng tôi rạo rực không thôi. Ngồi trên chiếc Grap, hít lấy hít để không khí về đêm mát mẻ và trong lành của Đà Nẵng, tôi cảm giác như mình được gặp người yêu sau bao ngày nhung nhớ. Ngắm nhìn từng biển hiệu nhấp nháy, từng ngôi nhà cao thấp, hay kể cả từng cái cây bên đường mấy ngày liền cũng không thể làm tôi thôi mỉm cười và phấn khích bên trong. Tôi không thể chờ nổi đến sáng mai để chạy ngay ra bãi biển cát trắng mịn trải dài, đắm mình xuống làn nước biển “biết chiều lòng người”, ấm áp buổi sáng – mát mẻ buổi chiều.
“Ahhh, bàn chân mình thuộc về nơi này!” Tôi nghĩ, khi bàn chân tôi tung tăng trên cát.
Chắc hẳn… tình yêu mới đã khiến tôi một lần nữa rung động với Đà Nẵng.
Đúng rồi, đó là tình yêu frisbee.

Tôi từng có một người bạn thân, chúng tôi như hai chị em, chăm sóc và trưởng thành cùng nhau trong 4 năm học đại học. Thời gian tốt nghiệp cũng là lúc chúng tôi không còn chơi với nhau nữa. Nhưng thực tế, không biết bao nhiêu trang nhật ký của tôi đã nhòe đi khi tôi trải lòng về cô bạn ấy. Tôi vẫn có một hy vọng…
Trở về Đà Nẵng vào hậu Covid-19, tôi chủ động liên hệ lại cô bạn ấy. Chúng tôi đã trưởng thành hơn, bao dung hơn. Chúng tôi vẫn yêu quý nhau như năm tháng đại học. Đó cũng là người năn nỉ tôi tới clb ném đĩa, lúc tôi chẳng biết ném đĩa là gì.
“Châu nhất định phải đi! Mấy bạn ở đó dễ thương, tốt lắm!” Cô bạn nói, kèm một tràng đảm bảo về sự hấp dẫn của nó và thành viên.
Đúng rồi, đó là clb Frisbee NTC Đà Nẵng. Các bạn dễ thương, không khí trẻ trung khiến tôi nhớ lại những năm tháng đại học đầy sôi động của mình. Chỉ tiếc tôi không còn “sức trâu” như hồi đại học. 🙁
Tới nay đã gần 3 năm kể từ buổi đầu tiên tôi đến clb Đà Nẵng. Thời gian không nhiều, cũng không ít, nhưng tôi đã có một hành trình đáng nhớ và vui vẻ. Sau đại dịch Covid-19, tôi đã uốn nắn lại tâm lý bất ổn của mình, giúp bản thân trở nên tích cực hơn rất nhiều. Có lẽ, đây cũng là lý do frisbee trở nên đặc biệt với tôi. Trong đó, chính tôi là người tự nhận thức, điều chỉnh bản thân mình.
Khi yêu mà, họ đều nghĩ sẽ khó mà sống nổi khi phải rời xa tình yêu của mình. Tôi cũng vậy.

Bỗng chợt, tôi lờ mờ nhớ lại, vào những ngày ủ mình trong chăn vào hậu Covid-19, tôi từng nhắm mắt lại và nghĩ:
“Ước rằng sau này có một clb thể thao nào đó thú vị, có mọi người chơi vui vẻ với nhau, để mình tham gia và chơi vui vẻ cùng mọi người. Một môn gì đó sôi nổi, hào hứng, hết mình.”
Lúc đó, tôi nhớ không khí nhộn nhịp, tôi nhớ sự năng động khi tập thể dục. Từng cơ, từng tế bào của tôi thèm khát được vận động, được chạy nhảy, được hòa mình vào cộng đồng sau cả năm trời giãn cách và lo sợ.
Nghĩ đến đây, tôi nhận ra: “Wow, ước mơ của mình đã thành hiện thực! Không thể tin được! Á á á.” :)))
Đối với tôi, đây là một món quà của sự tha thứ và trưởng thành, khi tôi chủ động liên hệ lại người bạn tôi yêu quý.
Mình đang là member của Saigon Monsoon Ultimate.
Bạn có thể trải nghiệm chơi ném đĩa bay tại nhiều CLB Ultimate firsbee Việt Nam. Xem lịch tập của các CLB để tìm địa điểm phù hợp nhé! Hoặc bạn có thể hỏi mình nếu có thắc mắc về ném đĩa (nếu mình không trả lời được thì sẽ đem hỏi coach của mình :3)!
Xem thêm:
Rất vui vì bạn quan tâm tới cộng đồng ném đĩa bay Ultimate Frisbee Việt Nam. Mong rằng thông tin chúng tôi chia sẻ đem đến giá trị cho bạn. Đừng quên để lại bình luận để trao đổi và góp ý để nội dung của chúng tôi hoàn thiện hơn nhé!





